Vào tiết trời se se lạnh, cứ độ chập tối là thấy các hàng ngô nướng lục tục chuẩn bị đón khách. Từ đầu phố đến cuối phố (chả cứ, hình như giữa phố cũng nhiều) thấy hồng lấp ló ánh than, thấy mặt chủ mặt khách hồng hào, tươi sáng. Cơm xong. Rủ nhau đi dạo phố, dù tay trong tay, dù chả công lên việc xuống gì, chỉ bước đi thong dong thì đi đến mấy vòng, những anh những em đều thấy ngon ngót dạ, đều thấy buồn mồm và buồn… tay. Thế là tạt vào 1 quán ngô nướng.
Lại sắp đến một mùa trời lạnh, nghĩa là những hàng ngô nướng, khoai nướng...lại lên ngôi. Nore tớ lâu nay không qua lại, giờ trở về thấy bài này, xin góp một bài Nore viết từ năm ngoái. Vào tiết trời se se lạnh, cứ độ chập tối là thấy các hàng ngô nướng lục tục chuẩn bị đón khách. Từ đầu phố đến cuối phố (chả cứ, hình như giữa phố cũng nhiều) thấy hồng lấp ló ánh than, thấy mặt chủ mặt khách hồng hào, tươi sáng. Cơm xong. Rủ nhau đi dạo phố, dù tay trong tay, dù chả công lên việc xuống gì, chỉ bước đi thong dong thì đi đến mấy vòng, những anh những em đều thấy ngon ngót dạ, đều thấy buồn mồm và buồn… tay. Thế là tạt vào 1 quán ngô nướng. Ấm cúng quá! Lại được cái hàng ngô mới bẻ, còn tươi nguyên, mùi thơm mát ngọt lịm. Chị hàng ngô tíu tít quạt, xoa… Những anh những em lúc này cũng rời tay nhau để cầm lấy bắp ngô vừa mới nướng còn nóng hôi hổi. Những em ra chiều sành ăn, nhặt lấy bẹ ngô xanh chị hàng ngô vừa bóc ra và lau qua bắp nướng cho đi hết bụi than. Vẽ! những anh chẳng cần, cứ để thế cho nó thơm. Và lúc này, tay cũng không conf buồn nữa bởi hơi ấm từ bắp ngô vừa nướng, nhanh nhẹn tẽ những hàng hạt mềm dẻo ấm nóng. Mồm cũng không buồn nữa bởi còn bận làm bổn phận giúp chủ nhân thưởng thức cái vị ngon ngọt, thơm dẻo của ngô nếp nướng.
Nếu vẫn còn muốn dạo tiếp để vừa đi vừa chuyện riêng, những anh những em cầm vài bắp ngô nướng đứng lên tiếp tục bước dạo trên con phố. Nếu không, thì cứ ngồi ở hàng ngô nướng, nhẩn nha ăn ngô, nhẩn nha trò chuyện với chị hàng ngô (bây giờ có cả anh hàng ngô rồi đấy ạ). Thì sẽ nhận ra rằng sao những năm gần đây, người Hà nội (cả gốc và thân hay ngọn) lại khoái ăn quà quê đến thế, nhất là món ngô nướng. mà lại ưa ngô nếp nướng, nhưng đào đâu ra của nếp mãi! Thế nên những anh, những em nào sà vào hàng ngô nướng mà thấy chủ hàng quảng cáo "tuyền nếp" thì cũng chả nên bắt bẻ họ làm gì, có cầu ắt có cung. Không có thì bắt phải có. Và dù nếp nướng hay tẻ nướng hay lai nướng, giữa cái lành lạnh đang kéo về trên những cành cây khô trụi lá, được ăn ngô nướng đã là một hạnh phúc lắm rồi.
Wednesday, May 11, 2005
Ốc luộc nóng
Ừ, phải trời hanh hanh lạnh thế này mà ăn ốc luộc thì thật là tuyệt đỉnh. Ốc tự luộc cũng được mà ốc ăn quán càng tốt. Ăn ốc luộc, dù là ăn ở nhà hay đi ăn quán cóc, đố thấy ai lại ngồi bàn ăn bao giờ! Phải ngồi ghế con hay ngồi chiếu, quây quần lại bên cái mâm xinh xinh, tay sát tay thế mới ấm cúng. Rủ độ dăm đứa bạn thân thân, chọn nhằm ngày hai mấy âm lịch (tránh ăn đầu tháng, ốc chửa nên gầy ruột đầy con nhai lạo xạo vui tai đấy nhưng mất ngon) mà tụ họp. Mua loại ốc con để khêu ấy, chứ khôn g ốc nhồi đâu, mà ốc con ở đây phải là ốc đá, miệng đầy, ruột to lại béo, không như anh ốc vặn to vỏ mà ruột nhỏ xíu tong teo.
Ốc mua về, ngâm độ 1 buổi, nếu mấy chị chàng sốt ruột muốn ăn ngay thì giã ngay mấy quả ớt cay xé lưỡi cho vào ngâm ốc độ 1 tiếng thì bao nhiêu cái bẩn, cái đất bùn ở trong con ốc đều ra cả. Ốc sạch rồi, kiếm mấy cái lá bưởi rải một ít lót nồi, một ít để lẫn vào với ốc, cho vào nồi, cứ thế đưa lên bếp đun, đừng tham mà cho nước làm gì, nhạt ốc mất. Một lúc thấy sôi có nước ngay thôi. Đấy! Sôi bùng lên độ nửa phút thì tắt bếp bắc ra được rồi. Trong lúc chờ ốc thì pha nước chấm. Ốc ngon hay không cũng do anh nước chấm này quyết định phần lớn đấy. Nước mắm ngon, dấm ớt hòa khéo với nước lọc, thêm chút đường cho đủ vị, gừng giã nhỏ lá chanh thái chỉ rắc vào... chà chà, nếm cay xé lưỡi. Ấy, thế mới hợp với anh ốc luộc nóng. Ngày xưa, chạy nhoằng ra vườn bẻ độ mươi cái gai bưởi già, chắc về làm cái khêu, giờ gai bưởi chẳng đào đâu ra thì tăm nhọn được huy động cho tiện.
Nào, múc từng muôi ốc ra đĩa ăn dần cho nóng, cầm con ốc nóng giãy tay, vừa khêu, vừa xuýt xoa, phần vì nóng, phần vì cay. Con ốc ăn vừa giòn, vừa béo, cứ gọi là sừn sựt... Thỉnh thoảng cầm cái vỏ ốc vừa khêu múc ít nước chấm húp cho thỏa cái chua, cay, mặn, ngọt... trong đó. Cho xin cái bát con con nước luộc ốc, thêm ít nước chấm vào...còn gì thú bằng!
Ốc mua về, ngâm độ 1 buổi, nếu mấy chị chàng sốt ruột muốn ăn ngay thì giã ngay mấy quả ớt cay xé lưỡi cho vào ngâm ốc độ 1 tiếng thì bao nhiêu cái bẩn, cái đất bùn ở trong con ốc đều ra cả. Ốc sạch rồi, kiếm mấy cái lá bưởi rải một ít lót nồi, một ít để lẫn vào với ốc, cho vào nồi, cứ thế đưa lên bếp đun, đừng tham mà cho nước làm gì, nhạt ốc mất. Một lúc thấy sôi có nước ngay thôi. Đấy! Sôi bùng lên độ nửa phút thì tắt bếp bắc ra được rồi. Trong lúc chờ ốc thì pha nước chấm. Ốc ngon hay không cũng do anh nước chấm này quyết định phần lớn đấy. Nước mắm ngon, dấm ớt hòa khéo với nước lọc, thêm chút đường cho đủ vị, gừng giã nhỏ lá chanh thái chỉ rắc vào... chà chà, nếm cay xé lưỡi. Ấy, thế mới hợp với anh ốc luộc nóng. Ngày xưa, chạy nhoằng ra vườn bẻ độ mươi cái gai bưởi già, chắc về làm cái khêu, giờ gai bưởi chẳng đào đâu ra thì tăm nhọn được huy động cho tiện.
Nào, múc từng muôi ốc ra đĩa ăn dần cho nóng, cầm con ốc nóng giãy tay, vừa khêu, vừa xuýt xoa, phần vì nóng, phần vì cay. Con ốc ăn vừa giòn, vừa béo, cứ gọi là sừn sựt... Thỉnh thoảng cầm cái vỏ ốc vừa khêu múc ít nước chấm húp cho thỏa cái chua, cay, mặn, ngọt... trong đó. Cho xin cái bát con con nước luộc ốc, thêm ít nước chấm vào...còn gì thú bằng!
Quẩy có đôi
Lần đầu tiên tôi đi ăn quẩy là sinh nhật hồi học cấp III. Sáu đứa kéo nhau vào 1 quán ở Phan Bội Châu. Mấy đứa vừa ăn, vừa nghịch, dứt khoát không đứa nào chịu ăn cái quẩy bị rời lẻ - quẩy một mình- mà chỉ ăn quẩy đôi... Quẩy ngon hay không ngoài việc pha bột, nhào bột còn phải kể đến nước chấm quẩy. Nước chấm quẩy bắt buộc phải có đu đủ xanh thái lát mỏng dầm đường, giấm, mắm, ớt hòa nước sôi, một số hàng có thêm đĩa rau sống nữa.
- Đĩa này đưa ra bàn 5 người, đĩa này của bàn 7 người đằng kia.
Ấy, đi ăn quẩy chả thể nào đi một mình được, thường cứ phải túm tụm kéo nhau đi dăm bảy người mới vui. Vừa ăn, vừa nhí nháu nói chuyện. Quẩy cũng là một món ăn về mùa đông của Hà nội.
Lần đầu tiên tôi đi ăn quẩy là sinh nhật hồi học cấp III. Sáu đứa kéo nhau vào 1 quán ở Phan Bội Châu. Mấy đứa vừa ăn, vừa nghịch, dứt khoát không đứa nào chịu ăn cái quẩy bị rời lẻ - quẩy một mình- mà chỉ ăn quẩy đôi... Quẩy ngon hay không ngoài việc pha bột, nhào bột còn phải kể đến nước chấm quẩy. Nước chấm quẩy bắt buộc phải có đu đủ xanh thái lát mỏng dầm đường, giấm, mắm, ớt hòa nước sôi, một số hàng có thêm đĩa rau sống nữa. Đôi quẩy vừa được vớt ra từ chảo mỡ sôi còn lăn tăn những hạt mỡ được chấm với loại nước chấm dành riêng cho quẩy cay, chua, mặn, ngọt … Món nước chấm luôn phải đủ nhạt để người ăn còn có thể húp được. Hơi ấm từ món ăn xua đi cái giá lạnh bên ngoài. ăn đến đâu ấm người đến đó, má hồng, môi cũng hồng. Quẩy cứ rán đến đâu hết bay đến đó, khách phải ngồi chờ là chuyện thường. Cái anh quẩy nóng này đến lạ, cứ ngồi ăn rí rả thế mà hết đĩa này đến đĩa khác, không biết chán, có lẽ điều hấp dẫn khiến ta không muốn ngưng cái sự nhai lại nằm ở một ít cay, chua, mặn, ngọt... của nước chấm, một ít thơm thơm, beo béo của quẩy nóng... và cõ lẽ cũng bởi cái khi lạnh ngoài trời khiến ta không muốn rời không khí ấm cúng với những câu chuyện cùng bạn bè, mà biết đâu hàng năm trời nữa cũng không có được buổi tụ hội thế này. Quẩy cũng có vài ba bốn loại. Anh thích quẩy giòn, có ngay giòn ạ! Chị thích quẩy dẻo, cũng có ngay! Giờ có cả loại quẩy ngòn ngọt, ăn cứ như ăn một loại bánh gì đó. Về hình dạng, chiếc quẩy cũng được thay hình đổi dạng luôn, từ gầy gầy, dài dài, đến hình đùi gà đều có cả. Hàng quẩy cũng thường đơn giản từ bàn ghế đến giá cả, rất bình dân nên phù hợp với học sinh, sinh viên “nghèo” xiền. Hàng quẩy bây giờ có rất nhiều nhưng thích nhất vẫn là hàng quẩy nóng ở Phan Bội Châu hay Lý Quốc Sư… Hàng quẩy nóng hay bán kèm thêm món bánh gối. Bài sau xin viết về ốc luộc nóng.
- Đĩa này đưa ra bàn 5 người, đĩa này của bàn 7 người đằng kia.
Ấy, đi ăn quẩy chả thể nào đi một mình được, thường cứ phải túm tụm kéo nhau đi dăm bảy người mới vui. Vừa ăn, vừa nhí nháu nói chuyện. Quẩy cũng là một món ăn về mùa đông của Hà nội.
Lần đầu tiên tôi đi ăn quẩy là sinh nhật hồi học cấp III. Sáu đứa kéo nhau vào 1 quán ở Phan Bội Châu. Mấy đứa vừa ăn, vừa nghịch, dứt khoát không đứa nào chịu ăn cái quẩy bị rời lẻ - quẩy một mình- mà chỉ ăn quẩy đôi... Quẩy ngon hay không ngoài việc pha bột, nhào bột còn phải kể đến nước chấm quẩy. Nước chấm quẩy bắt buộc phải có đu đủ xanh thái lát mỏng dầm đường, giấm, mắm, ớt hòa nước sôi, một số hàng có thêm đĩa rau sống nữa. Đôi quẩy vừa được vớt ra từ chảo mỡ sôi còn lăn tăn những hạt mỡ được chấm với loại nước chấm dành riêng cho quẩy cay, chua, mặn, ngọt … Món nước chấm luôn phải đủ nhạt để người ăn còn có thể húp được. Hơi ấm từ món ăn xua đi cái giá lạnh bên ngoài. ăn đến đâu ấm người đến đó, má hồng, môi cũng hồng. Quẩy cứ rán đến đâu hết bay đến đó, khách phải ngồi chờ là chuyện thường. Cái anh quẩy nóng này đến lạ, cứ ngồi ăn rí rả thế mà hết đĩa này đến đĩa khác, không biết chán, có lẽ điều hấp dẫn khiến ta không muốn ngưng cái sự nhai lại nằm ở một ít cay, chua, mặn, ngọt... của nước chấm, một ít thơm thơm, beo béo của quẩy nóng... và cõ lẽ cũng bởi cái khi lạnh ngoài trời khiến ta không muốn rời không khí ấm cúng với những câu chuyện cùng bạn bè, mà biết đâu hàng năm trời nữa cũng không có được buổi tụ hội thế này. Quẩy cũng có vài ba bốn loại. Anh thích quẩy giòn, có ngay giòn ạ! Chị thích quẩy dẻo, cũng có ngay! Giờ có cả loại quẩy ngòn ngọt, ăn cứ như ăn một loại bánh gì đó. Về hình dạng, chiếc quẩy cũng được thay hình đổi dạng luôn, từ gầy gầy, dài dài, đến hình đùi gà đều có cả. Hàng quẩy cũng thường đơn giản từ bàn ghế đến giá cả, rất bình dân nên phù hợp với học sinh, sinh viên “nghèo” xiền. Hàng quẩy bây giờ có rất nhiều nhưng thích nhất vẫn là hàng quẩy nóng ở Phan Bội Châu hay Lý Quốc Sư… Hàng quẩy nóng hay bán kèm thêm món bánh gối. Bài sau xin viết về ốc luộc nóng.
Bò bía đây
Hồi mới được nghe tên bò bía, chưa được ăn, chẳng biết món ăn ngon lành, hấp dẫn thế nào, nhưng lập tức trí nhớ tôi ghi nhận ngay hai chữ Bò bía này. Tên Bò bía khiến tôi hay tưởng tượng đó là một món ăn ít nhiều liên quan tới thịt bò! Hay ít ra nó cũng na ná như vó bò gì đó…mới chỉ nghe tên thôi, tôi đã cực kỳ ấn tượng và rất tò mò muốn được ăn một lần cho biết.
Này nhá! Màu trắng của củ đậu, màu đỏ của lạp xường, màu vàng của trứng tráng mỏng, ruốc tôm bông tơi, thơm lừng, cộng với cái bùi, cái giòn của lạc rang vừa độ vàng, giã dập thơm lừng tướng quân! Bấy nhiêu màu sắc, bấy nhiêu tinh tế gặp nhau trong cái cuốn bánh đa cộng thêm màu xanh của chú xà lách, rau thơm… chẹp! Ai mà đừng được cơ chứ. Thì đây, tương chấm đã sẵn sàng! Ai bảo ăn Bắc, mặc Nam nào? Bò bía có thể coi là món ăn tinh tế đầy hấp dẫn của miền Nam cả về màu sắc lẫn mùi vị. Nói nó tinh tế là bởi để có được cuốn bò bía ngon lành hấp dẫn xanh đỏ vàng trắng thơm lừng tướng quân ở trên, yêu cầu phải tỉ mỉ và cẩn thận từ khâu chuẩn bị. Củ đậu thì thái sợi rồi xào qua, trứng tráng thái chỉ, lạp xường thái vát…rồi lạc thì rang rang, giã giã; tôm khô thì giã giã, rang rang! Rồi tận hưởng chua, cay, mặn, ngọt…nơi đầu lưỡi, cuối lưỡi…để mà không dằn lòng nổi khi cuốn này chưa hết lại với tay tìm thêm cuốn nữa, cuốn nữa… Thế cho nên đố ai mà lại chỉ ăn bò bía một lần cho biết được. A` ra thế! Hóa ra cái món bò mà chẳng liên quan gì đến thịt bò này cũng chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng cũng đủ khiến cô Steellovingu (và nhiều nhiều người khác nữa cũng nên) phải khắc khoải, nhớ nhung. Hẳn cô Steel đang xa nhà, mà hẳn là ở xứ Korea, đào đâu ra bò bía! Cô nhớ nhung là phải thôi! Hoặc giả Bò bía gắn liền với kỷ niệm lúc còn là học sinh, sinh viên của cô cũng nên bỏi món này thường thu hút các cô cậu học sinh sinh viên sau giờ tan học.
P/S : Bài này tặng riêng Steellovingu!
Này nhá! Màu trắng của củ đậu, màu đỏ của lạp xường, màu vàng của trứng tráng mỏng, ruốc tôm bông tơi, thơm lừng, cộng với cái bùi, cái giòn của lạc rang vừa độ vàng, giã dập thơm lừng tướng quân! Bấy nhiêu màu sắc, bấy nhiêu tinh tế gặp nhau trong cái cuốn bánh đa cộng thêm màu xanh của chú xà lách, rau thơm… chẹp! Ai mà đừng được cơ chứ. Thì đây, tương chấm đã sẵn sàng! Ai bảo ăn Bắc, mặc Nam nào? Bò bía có thể coi là món ăn tinh tế đầy hấp dẫn của miền Nam cả về màu sắc lẫn mùi vị. Nói nó tinh tế là bởi để có được cuốn bò bía ngon lành hấp dẫn xanh đỏ vàng trắng thơm lừng tướng quân ở trên, yêu cầu phải tỉ mỉ và cẩn thận từ khâu chuẩn bị. Củ đậu thì thái sợi rồi xào qua, trứng tráng thái chỉ, lạp xường thái vát…rồi lạc thì rang rang, giã giã; tôm khô thì giã giã, rang rang! Rồi tận hưởng chua, cay, mặn, ngọt…nơi đầu lưỡi, cuối lưỡi…để mà không dằn lòng nổi khi cuốn này chưa hết lại với tay tìm thêm cuốn nữa, cuốn nữa… Thế cho nên đố ai mà lại chỉ ăn bò bía một lần cho biết được. A` ra thế! Hóa ra cái món bò mà chẳng liên quan gì đến thịt bò này cũng chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng cũng đủ khiến cô Steellovingu (và nhiều nhiều người khác nữa cũng nên) phải khắc khoải, nhớ nhung. Hẳn cô Steel đang xa nhà, mà hẳn là ở xứ Korea, đào đâu ra bò bía! Cô nhớ nhung là phải thôi! Hoặc giả Bò bía gắn liền với kỷ niệm lúc còn là học sinh, sinh viên của cô cũng nên bỏi món này thường thu hút các cô cậu học sinh sinh viên sau giờ tan học.
P/S : Bài này tặng riêng Steellovingu!
Bún Chả
Ngàn năm bảo vật đất Thăng Long
Bún chả là đây có phải không?
Ông Thạch Lam nói, có một nhà thơ đồng quê đã ứng tác hai câu trên khi đọc bài viết của ông về món ăn Hà thành, trong đó có Bún Chả. Bún chả có từ bao giờ? Không ai có thể khẳng định chính xác được nhưng có một điều ít ai phủ nhận rằng nó là một món ăn ngon.Thời gian mươi năm trở lại đây, nước ta bước vào mở cửa, mở luôn cả nền văn hóa ẩm thực, nào là dăm -bông Pháp, xúc-xích Đức...nhưng có những món ăn dân tộc của Việt nam có lẽ đến mãi mai sau cũng không bị lãng quên, một trong số đó là Bún Chả. Lâu lâu, thấy người cứ bần thần, khó chịu mà không tả được . Nghĩ mãi, hóa ra là vì lâu rồi ta chưa được ngửi mùi khói thơm nướng chả, chưa được thưởng thức cái món quà có thể xếp vào bậc nhất nhì của Hà nội. Chả thế mà giữa mùa hè, trời nóng bức, các quán bún chả vẫn tỏa khói mù mịt, thực khách ra vào nườm nượp. Chủ nhật hay ngày nghỉ lễ, nhiều nhà vẫn chọn số 1 bún chả để “ăn tươi” hoặc liên hoan. Chả nướng có hai loại, chả miếng và chả băm. Cũng tùy vào ý thích của mỗi người. Nhưng dù là chả gì cũng phải được nướng trên khay than hoa (than củi) nóng rẫy, đỏ hừng hực. Thịt để làm chả không cần quá nhiều nạc, có dắt một ít mỡ càng tốt, như thế chả càng mềm, không bị khô. Nhất là chả miếng, cứ phải cái anh “ba chỉ” là nhất! Chả băm cũng không cần nhuyễn quá, tất cả được ướp với tỏi, hành khô băm nhỏ, hạt tiêu, nước mắm ngon, một chút đường, nước hàng hoặc giả cho thêm một chút magi thì càng dậy mùi thơm. Quạt chả cũng là cả một nghệ thuật. Miếng chả ngon là miếng chả quạt vừa vặn, không bị cháy, nóng hôi hổi những hạt mỡ hãy còn lăn tăn sôi bóng loáng, chín vừa mà thơm nức cả mũi hàng xóm! Bún dùng để ăn chả là loại bún nhỏ sợi, trắng muốt. Nào, tíu tít rau sống, nước chấm, dưa góp Ai nấy đều xăng xái và hân hoan. Và chắc hẳn nếu đi xa gia đình, xa Hà nội, sẽ nhớ lắm mùi khói thơm quyến rũ này!
Phở cuốn
Một lần gần đây trong lúc chat với cô bạn đang học ở Úc, chúng tôi-những người giàu tâm hồn ăn uống đã nhắc đến rất nhiều món ăn của Tây, Tàu, Hàn, Nhật, Úc và tất nhiên có cả món ăn Việt Nam. Cô bạn tôi hỏi “Nghe nói Hà nội có món phở cuốn ngon lắm. Phở cuốn có phải là một món mới không?” “ừ, so với phở gà, phở bò là gốc gác thì kể ra nó cũng là mới, nhưng không hẳn là mới toanh. Nó dễ ăn lắm, nó ngon lắm…”. “thế thì viết về Phở cuốn đi”.
Thì thế, cho nên tối nay đang rỗi rãi Nore viết về nó.Tên là Phở cuốn thì ắt phải có cái gì để cuốn chứ nhỉ? Đúng thế, cho nên nó là phở mà lại không hẳn là phở như ta vẫn hình dung với những sợi bánh phở mềm mại, trắng ngần. Cũng mềm mại, cũng trắng ngần nhưng lại là lớp bánh tráng mỏng được làm từ bột gạo, cái áo bánh tráng này giống với bánh cuốn. Và cái áo mỏng mảnh này để cuốn một thứ rất quen thuộc, nhưng sẽ là lạ khi ăn phở cuốn, ấy là thịt bò. Hẳn rồi,thịt bò để làm phở cuốn hẳn là thịt bò ngon, mà thịt bò ngon chỉ có thăn bò. Cũng ướp tỏi, gừng đập dập vào, một chút bột nêm (chắc là thế) xào xáo sơ qua với một chút dầu, rồi thịt đang nóng hổi thế, bánh tráng cũng đang còn ấm tay thế, cuộn tròn lại, bánh ấp thịt bò thành từng cái Phở cuốn tròn tròn, hấp dẫn. Còn gì bên trong cái cuốn phở ấm nóng thơm tho ấy nhỉ? Còn rau thơm! Nhất định phải có rau thơm láng cho nó ra dáng Hà nội chứ! Nhưng quyết định ngon hay không, không chỉ có vậy. Phải kể tới anh nước chấm nữa. Cái anh nước chấm cho món phở cuốn phải tỏ chua, tỏ ngọt, mặn vừa vừa, thêm tí ớt cay cay, vừa đủ tê tê đầu lưỡi. Phở cuốn nóng ra rồi, nước chấm đã sẵn sàng. Còn đợi gì nữa? Chén thôi! Đấy, loáng một cái đã thấy cái đĩa không đặt vào tay chủ quán rồi. Phở cuốn là món ăn chơi nhưng ăn lấy no cũng được (tốn ra phết). Dù là món ăn có thịt nhưng vẫn thanh, ấy là sự kết hợp tuyệt vời của ngoài (bánh tráng) và trong (thịt bò) vậy. Địa chỉ Phở cuốn mà cả 3 lần tôi đều thưởng thức là ở phố Nguyễn Khắc Hiếu (gần hồ Trúc Bạch)
Thì thế, cho nên tối nay đang rỗi rãi Nore viết về nó.Tên là Phở cuốn thì ắt phải có cái gì để cuốn chứ nhỉ? Đúng thế, cho nên nó là phở mà lại không hẳn là phở như ta vẫn hình dung với những sợi bánh phở mềm mại, trắng ngần. Cũng mềm mại, cũng trắng ngần nhưng lại là lớp bánh tráng mỏng được làm từ bột gạo, cái áo bánh tráng này giống với bánh cuốn. Và cái áo mỏng mảnh này để cuốn một thứ rất quen thuộc, nhưng sẽ là lạ khi ăn phở cuốn, ấy là thịt bò. Hẳn rồi,thịt bò để làm phở cuốn hẳn là thịt bò ngon, mà thịt bò ngon chỉ có thăn bò. Cũng ướp tỏi, gừng đập dập vào, một chút bột nêm (chắc là thế) xào xáo sơ qua với một chút dầu, rồi thịt đang nóng hổi thế, bánh tráng cũng đang còn ấm tay thế, cuộn tròn lại, bánh ấp thịt bò thành từng cái Phở cuốn tròn tròn, hấp dẫn. Còn gì bên trong cái cuốn phở ấm nóng thơm tho ấy nhỉ? Còn rau thơm! Nhất định phải có rau thơm láng cho nó ra dáng Hà nội chứ! Nhưng quyết định ngon hay không, không chỉ có vậy. Phải kể tới anh nước chấm nữa. Cái anh nước chấm cho món phở cuốn phải tỏ chua, tỏ ngọt, mặn vừa vừa, thêm tí ớt cay cay, vừa đủ tê tê đầu lưỡi. Phở cuốn nóng ra rồi, nước chấm đã sẵn sàng. Còn đợi gì nữa? Chén thôi! Đấy, loáng một cái đã thấy cái đĩa không đặt vào tay chủ quán rồi. Phở cuốn là món ăn chơi nhưng ăn lấy no cũng được (tốn ra phết). Dù là món ăn có thịt nhưng vẫn thanh, ấy là sự kết hợp tuyệt vời của ngoài (bánh tráng) và trong (thịt bò) vậy. Địa chỉ Phở cuốn mà cả 3 lần tôi đều thưởng thức là ở phố Nguyễn Khắc Hiếu (gần hồ Trúc Bạch)
Bánh gối !
Ai đã nhìn thấy bánh gối hẳn đều muốn ăn thử. Bởi hình dáng trông như chiếc gối hình bán nguyệt, xinh xắn, căng phồng đến ngon lành. Và khi đã ăn rồi, người ta không khỏi gật gù tấm tắc khen cho loại bánh nhìn đã đẹp rồi mà ăn lại ngon này.
Năm thứ 3, cả lớp tôi tổ chức liên hoan làm bánh gối. Vỏ bánh thì lên Lương Văn Can. Nhân bánh thì rút ra từ vài lần đi ăn bánh gối trước đó của một số cô nàng, vấn đề còn lại chỉ là cách gói và rán bánh! Thế thì thật đơn giản, bởi sau 1 số lần “hy sinh” làm thử nghiệm, chúng tôi đã đủ kinh nghiệm có thể mở cửa hàng bánh gối ngon hơn bất cứ cửa hàng nào. Tôi thích nhìn chiếc bánh gối lúc chưa cắt để tưởng tượng ra đó là chiếc gối (thì bánh gối mà lỵ!) xinh xinh giống hình chiếc gối mẹ làm cho tôi nằm hồi còn nhỏ xíu. Này nhá, hình bán nguyệt hẳn hoi, có riềm viền đàng hoàng! Ăn bánh gối ngoài hàng thì người ta cắt ra làm ba, làm tư (có lẽ chả đến, giờ cái bánh càng ngày càng xinh tệ!) nên nếu ngại nóng, ngại hơi dầu mỡ…không lại gần chảo rán bánh thì cũng chẳng thể biết được hình dạng chiếc bánh gối lại đáng yêu đến thế. Nhưng dù đáng yêu đến đâu thì nó cũng là đồ ăn, vì vậy cái đích cuối cùng không phải chỉ dừng lại ở hình dáng bên ngoài. Thế thì vào trong xem nào! Miến này, mộc nhĩ này, giá này, thịt băm nhỏ này, điệu đà thì thêm một lát lạp xường đỏ nữa, thoang thoảng hương hạt tiêu thơm cay ấm áp. A, có cái gì trắng trắng tròn tròn! Thì ra một quả trứng chim cút! Đấy, bấy nhiêu thứ nóng hôi hổi vì nằm trong cái vỏ bánh được thả vào chảo đày dầu rán cho chị bánh gối căng phồng hết cỡ, rán cho anh dầu anh mỡ reo vui hỉ hả… thì kết quả thực khách được thưởng thức cái giòn, cái thơm, cái béo ngậy của bánh gối. Béo ngậy như thế thì thường hay đi với anh nước chấm chua, cay, mặn, ngọt…với một ít dưa góp đu đủ! Thế là đủ rồi!
Năm thứ 3, cả lớp tôi tổ chức liên hoan làm bánh gối. Vỏ bánh thì lên Lương Văn Can. Nhân bánh thì rút ra từ vài lần đi ăn bánh gối trước đó của một số cô nàng, vấn đề còn lại chỉ là cách gói và rán bánh! Thế thì thật đơn giản, bởi sau 1 số lần “hy sinh” làm thử nghiệm, chúng tôi đã đủ kinh nghiệm có thể mở cửa hàng bánh gối ngon hơn bất cứ cửa hàng nào. Tôi thích nhìn chiếc bánh gối lúc chưa cắt để tưởng tượng ra đó là chiếc gối (thì bánh gối mà lỵ!) xinh xinh giống hình chiếc gối mẹ làm cho tôi nằm hồi còn nhỏ xíu. Này nhá, hình bán nguyệt hẳn hoi, có riềm viền đàng hoàng! Ăn bánh gối ngoài hàng thì người ta cắt ra làm ba, làm tư (có lẽ chả đến, giờ cái bánh càng ngày càng xinh tệ!) nên nếu ngại nóng, ngại hơi dầu mỡ…không lại gần chảo rán bánh thì cũng chẳng thể biết được hình dạng chiếc bánh gối lại đáng yêu đến thế. Nhưng dù đáng yêu đến đâu thì nó cũng là đồ ăn, vì vậy cái đích cuối cùng không phải chỉ dừng lại ở hình dáng bên ngoài. Thế thì vào trong xem nào! Miến này, mộc nhĩ này, giá này, thịt băm nhỏ này, điệu đà thì thêm một lát lạp xường đỏ nữa, thoang thoảng hương hạt tiêu thơm cay ấm áp. A, có cái gì trắng trắng tròn tròn! Thì ra một quả trứng chim cút! Đấy, bấy nhiêu thứ nóng hôi hổi vì nằm trong cái vỏ bánh được thả vào chảo đày dầu rán cho chị bánh gối căng phồng hết cỡ, rán cho anh dầu anh mỡ reo vui hỉ hả… thì kết quả thực khách được thưởng thức cái giòn, cái thơm, cái béo ngậy của bánh gối. Béo ngậy như thế thì thường hay đi với anh nước chấm chua, cay, mặn, ngọt…với một ít dưa góp đu đủ! Thế là đủ rồi!
Subscribe to:
Posts (Atom)